2026-08-22
HaiPress
Minh họa: AITôi tự đi khám và chữa khỏi. Tôi đã nhiều lần cố dứt áo ra đi nhưng rồi cứ quay lại. Không phải vì nhu cầu thể xác,từ ngày phát hiện bệnh,đã gần ba tháng nay tôi không chạm vào người cô ấy. Tôi quay lại chỉ vì thương,vì đã quá quen cảm giác có cô ấy bên cạnh,được nói chuyện,được ôm ấp và cùng nhau đi ăn. Chúng tôi cứ rơi vào vòng lặp độc hại: chia tay rồi lại nói chuyện,on-off liên tục. Hiện tại,chúng tôi lại lần nữa nói lời kết thúc.Tôi chưa từng nói cho cô ấy biết về căn bệnh đó. Gia đình tôi khi biết chuyện đã cấm đoán gay gắt. Bố mẹ bảo tôi hãy bỏ đi và tuyệt đối không được nói ra chuyện bệnh tật,sợ cô ấy sẽ quay ngược lại đổ thừa cho tôi,làm ảnh hưởng đến uy tín gia đình. Tôi biết lỗi không phải do mình nhưng việc im lặng ra đi lại khiến tôi bị dằn xót vì cảm giác có lỗi. Vài người bạn bảo tôi rằng cô ấy đủ "quái" để tự nhận ra bất thường và đi chữa rồi. Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh nỗi sợ: Nhỡ như cô ấy không biết,rồi bệnh tình biến chứng ảnh hưởng đến cả đời cô ấy thì sao?Mấy ngày nay,tâm tôi không một phút nào được yên. Tôi cứ quanh quẩn với những câu hỏi trong đầu: Có nên dũng cảm đối mặt,đưa cô ấy đi khám và chấp nhận mọi chuyện "bung bét" ra không? Liệu sự cắn rứt này có xứng đáng để đổi lấy một trận cuồng phong? Tôi có nên níu kéo,quay lại để cùng cô ấy đi về một tương lai xa hơn không? Vì tôi nghĩ,chỉ khi xác định đi đường dài cùng nhau,việc nói ra bí mật cay đắng này mới thực sự có ý nghĩa. Tôi đang thực sự bế tắc giữa một bên là sự tự trọng,sự an toàn của bản thân và gia đình; một bên là lòng thương hại cùng nỗi ám ảnh trách nhiệm,đạo đức. Hy vọng nhận được những chia sẻ chân thành từ mọi người. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.Đặng Kiên