2026-08-14
HaiPress
Sũng tang vật trong một vụ án được để trong hộp giấy. Ảnh: Coeur d'Alena PressĐể hiểu rõ hơn về tác hại của việc xử lý không đúng cách,chúng ta có thể nhìn vào một vụ điều tra tại Manitoba.Ngày 9/3/1988,cảnh sát Robert Cross bắn chết ông Harper sau một cuộc truy đuổi trên đường phố.Cảnh sát này khai rằng hai người vật lộn và ông Harper nắm vào nòng súng. Khẩu súng khi này trở thành vật chứng quan trọng.Song khi các nhà điều tra đến hiện trường,họ đã cầm,rút ra,đưa vào bao ít nhất ba lần trong quá trình xử lý ban đầu.Ngoài ra,khẩu súng lúc đó có máu và hơi ẩm trên bề mặt. Nhưng cảnh sát vẫn không bảo quản nó theo cách phù hợp để chờ giám định dấu vân tay mà đặt vào một túi vật chứng bằng nhựa.Dù quy trình thông thường của cảnh sát Winnipeg Police,súng được sử dụng trong một vụ án nổ súng phải được: chụp ảnh,tháo đạn và đặt trong túi giấy hoặc hộp carton để bảo quản cho tới khi quyết định có giám định dấu vân tay hay không.Nhà chức trách thừa nhận cách xử lý của mình "cẩu thả" và có thể đã làm nhòe hoặc chà mất dấu vân tay.Kết quả là cảnh sát thậm chí không thể tiến hành kiểm tra dấu vân tay vì họ biết chắc rằng nếu có,chúng cũng đã bị hư hại đến mức không còn giá trị.Điều này cho thấy việc chọn sai bao bì hoặc xử lý cẩu thả ngay từ đầu có thể làm chệch hướng cả một cuộc điều tra.Lợi thế của túi giấyGiấy là một vật liệu thông thoáng,không kín hoàn toàn,cho phép không khí lưu thông và giúp hơi ẩm thoát ra ngoài.Điều này rất quan trọng khi cần bảo quản các vật chứng có chứa ADN hoặc mẫu sinh học còn ẩm.Bên cạnh đó,bề mặt của giấy có độ nhám nhất định,đôi khi lại giúp giữ lại các hạt vật chất nhỏ,sợi vải hoặc tế bào da tốt hơn mà không làm biến dạng chúng quá mức như bề mặt trơn của nylon.Một số trường hợp,nếu vật chứng đặc biệt khô ráo,sạch sẽ và ưu tiên việc dễ quan sát từ bên ngoài,túi nylon vẫn được lựa chọn.Nhưng với vật chứng sinh học còn ẩm,nguyên tắc kinh điển của pháp y là: giấy thường được ưu tiên hơn túi nylon.Hải Thư (Theo Ajic,Shosky Security,National Institute of Justice)