2026-07-22
HaiPress
Minh họa: AICó những ngày say khướt,tôi tự nhủ giá mà mình trẻ hơn,không ham chơi như thời gian qua,có lẽ đời mình không khổ như vậy. Tôi biết chỉ hối hận nhưng dù có cố gắng thế nào,tôi cũng mãi dậm chân tại chỗ,là người giao nhận chạy ngoài nắng mưa,không nhà cửa không tương lai vững vàng. Có phải em rời xa tôi vì tôi không lo cho em được cuộc sống giàu sang? Có phải vì tôi nghèo không? Động lực cuối cùng của tôi giờ chỉ là con gái,nhưng tôi không biết mình duy trì được bao lâu với đồng lương ít ỏi và tuổi ngày càng lớn. Tôi chỉ sợ rồi con cũng sẽ quay lưng với mình khi tôi không cho con cuộc sống ấm no.Tôi hận em vì em đã làm gia đình tan nát,nhưng tôi cũng chẳng làm được gì em. Cuối cùng em chọn đến với người đàn ông đáng tuổi cha chú mà em cho rằng đó là bình yên cuộc đời em. Liệu đó có phải tình yêu hay chỉ là sự lợi dụng,rồi em sẽ đau khổ,con tôi lại càng thêm bất hạnh? Chỉ cần nghĩ đến việc đó,tôi đã không thể tha thứ cho em dù khi còn ở cùng nhau,em đã lo chu toàn mọi thứ. Nhưng tại sao em lại chấp nhận để con mình sống cảnh không đầy đủ tình thương? Những điều em nói chỉ là triết lý ảo,thật ghê sợ. Tôi gần như trầm cảm khi mất gia đình,vòng quay cuộc đời... Tôi không biết phải đi hướng nào với số tuổi 43.Xuân Nam